<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<!--RSS generated by Flaimo.com RSS Builder [2009-12-30 12:06:20]-->
<rss version="2.0"><channel><docs>http://maylangthang.mylivepage.com</docs><link>http://maylangthang.mylivepage.com</link><description>nguyen sauhanh :: MyLivePage</description><title>nguyen sauhanh</title><image><title>nguyen sauhanh</title><url>http://avatar069.mylivepage.com/chunk69/2449001/3.jpg</url><link>http://maylangthang.mylivepage.com</link><description>nguyen sauhanh :: MyLivePage</description></image><category>Other</category><ttl>60</ttl><item><title>câu chuyện bát mì</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1355/2829/c%C3%A2u%20chuy%E1%BB%87n%20b%C3%A1t%20m%C3%AC%20</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31-12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho nên đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phác, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Xin mời ngồi! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Có thể... cho tôi một… bát mì được không? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Đương nhiên… đương nhiên là được, mời ngồi vào đây. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cho một bát mì. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Ngon quá - thằng anh nói. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: “Thật là ngon! Cám ơn!” rồi cúi chào và bước ra khỏi quán. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31-12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Có thể… cho tôi một… bát mì được không? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Đương nhiên… đương nhiên, mời ngồi! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cho một bát mì. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Vâng, một bát mì! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: “Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!”. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31-12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy “Đã đặt chỗ”. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Làm ơn nấu cho chúng tôi… hai bát mì được không? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Được chứ, mời ngồi bên này! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy “Đã đặt chỗ” đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì”. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Vâng, hai bát mì. Có ngay. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Hả, mẹ nói thật đấy chứ? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần, chúng ta phải cố gắng lên! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Có thật thế không? Sau đó ra sao? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?”, Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: “Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc”. Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: “Vào tối 31-12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn”. Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: “Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!”.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: “Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vã về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được… Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con”. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cám ơn! Chúc mừng năm mới! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy “Đã đặt chỗ” nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
“Việc này có ý nghĩa như thế nào?”. Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bàn số hai “cũ” trở thành “cái bàn hạnh phúc”, mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31-12 đã đi qua. Lại một ngày 31-12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Làm ơn… làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không? &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp bắp nói: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Các vị… các vị là… &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Một trong hai thanh niên tiếp lời:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vã nhả ra, đứng dậy nói: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ! Mau lên! &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Ồ phải… Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời: &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Có ngay. Ba bát mì. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- o O o -&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;</description><category>Góc văn thơ</category><pubDate>04 Nov 08 09:59:52 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1355/2829/c%C3%A2u%20chuy%E1%BB%87n%20b%C3%A1t%20m%C3%AC%20</guid></item><item><title>Bẻ quặp ra ngoài một ít lông!!!</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1354/2828/B%E1%BA%BB%20qu%E1%BA%B7p%20ra%20ngo%C3%A0i%20m%E1%BB%99t%20%C3%ADt%20l%C3%B4ng%21%21%21%20</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;Một anh chàng muốn mua đôi găng tay tặng người yêu, nhưng vì không quen đi shop nên đã nhờ “cô em vợ tương lai” đi cùng…. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Khi cô bán hàng gói quà, không hiểu thế nào mà cô ta lại đặt nhầm mấy cái quần lót mà “cô em vợ” của chàng mua tặng sinh nhật cô bạn thân vào hộp quà của chàng, còn mấy cái găng tay lại chạy sang hộp quà kia. Hôm sau, anh chàng vô tư mang gói quà đến tặng nàng kèm theo lá thư như sau:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
“Em yêu dấu, vì thấy rằng khi đi chơi với anh không bao giờ em mang nó, nên hôm nay anh mua tặng nó cho em đây.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Vì muốn chọn cái thích hợp với em nhất, nên anh đã nhờ em gái của em đi theo mua, anh thấy em gái của em có mấy cái rất đẹp, và anh biết rõ em gái em và em đều cùng 1 cỡ như nhau mà. Cô bán hàng giới thiệu cho anh 1 kiểu mới, mang vào rất ấm, có phéc-mơ-tuya để mở, nhưng khi thấy cô ta kéo phéc-mơ-tuya thử, nó bị vướng lông bên trong nên anh chọn loại không có phéc-mơ-tuya.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh đã bắt em gái em mang nó trước mặt anh, 1 phút sau cởi ra và đưa cho anh ngửi bên trong, khi thấy không bị ẩm ướt và không có mùi anh mới quyết định mua.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh hy vọng mỗi khi đi chơi, em hãy chìa nó ra để anh hôn lên đó 1 nụ hôn nồng thắm. À này, theo mốt bây giờ thì người ta mang nó theo kiểu bẻ quặp ra ngoài một ít lông, xem rất đẹp!”. &lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;</description><category>Góc cười</category><pubDate>04 Nov 08 09:58:14 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1354/2828/B%E1%BA%BB%20qu%E1%BA%B7p%20ra%20ngo%C3%A0i%20m%E1%BB%99t%20%C3%ADt%20l%C3%B4ng%21%21%21%20</guid></item><item><title>Đàn ông khác phụ nữ Như Thế Nào</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1354/2827/%C4%90%C3%A0n%20%C3%B4ng%20kh%C3%A1c%20ph%E1%BB%A5%20n%E1%BB%AF%20Nh%C6%B0%20Th%E1%BA%BF%20N%C3%A0o%20%20</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;Đàn Ông phát hiện ra vũ khí, họ nghĩ đến đi săn . Phụ Nữ phát hiện ra nghề đi săn , họ nghĩ đến lông thú .&lt;br /&gt;&#13;
Đàn Ông phát hiện ra màu sắc , họ nghĩ đến hội hoạ . Phụ Nữ phát hiện ra hội hoạ , họ nghĩ đến trang điểm .&lt;br /&gt;&#13;
Đàn Ông phát hiện ra ngôn ngữ , họ nghĩ đến nói chuyện . Phụ Nữ phát hiện ra cách nói chuyện , họ nghĩ đến "buôn dưa lê "&lt;br /&gt;&#13;
Đàn Ông phát hiện ra nghề nông, họ nghĩ đến thức ăn . Phụ Nữ phát hiện ra thức ăn, họ nghĩ đến ăn kiêng .&lt;br /&gt;&#13;
Đàn Ông phát hiện ra tình bạn , họ nghĩ đến tình yêu . Phụ Nữ phát hiện ra tình yêu, họ nghĩ đến hôn nhân .&lt;br /&gt;&#13;
Đàn ông phát hiện ra cách buôn bán , họ nghĩ đến tiền , Phụ Nữ phát hiện ra tiền , đàn ông gặp tai hoạ từ đó .&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;</description><category>Góc cười</category><pubDate>04 Nov 08 09:56:47 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1354/2827/%C4%90%C3%A0n%20%C3%B4ng%20kh%C3%A1c%20ph%E1%BB%A5%20n%E1%BB%AF%20Nh%C6%B0%20Th%E1%BA%BF%20N%C3%A0o%20%20</guid></item><item><title>Buồn ơi chào mi</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1356/2826/Bu%E1%BB%93n%20%C6%A1i%20ch%C3%A0o%20mi</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;
&lt;/p&gt;</description><category>Nghe nhạc</category><pubDate>04 Nov 08 09:30:07 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1356/2826/Bu%E1%BB%93n%20%C6%A1i%20ch%C3%A0o%20mi</guid></item><item><title>Lần đầu tiên trong đời làm chuyện ấy</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1354/2825/L%E1%BA%A7n%20%C4%91%E1%BA%A7u%20ti%C3%AAn%20trong%20%C4%91%E1%BB%9Di%20l%C3%A0m%20chuy%E1%BB%87n%20%E1%BA%A5y%20</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;1.&lt;br /&gt;&#13;
Năm nay tôi 18 tuổi , và đây cũng là lần đầu tiên tui làm chuyện đấy . cảm giác không có gì vui vẻ cả . lúc đến nơi có rất nhiều chị xinh đẹp đúng chờ vậy mà phải làm việc với 1 bà già khú đế ! ac ac ! nhét cái đó vào cảm giác cũng chả thấy sung sướng gì cả , vậy mà người lớn cứ bảo làm xong là mày trở thành người lớn rồi . bỏ phiếu chán vãi ...!&lt;br /&gt;&#13;
2.&lt;br /&gt;&#13;
Chiều... Tôi cũng chẳng nhớ rõ đó là ngày tháng năm nào...chỉ nhớ nó là 1 buổi chiều êm ả... Tôi gặp anh.Một người đàn ông bình thường,bình thường hơn cả nhưng có phải vì cái bình thường ấy hay vì 1 lẽ nào khác mà ngay trong cái nhìn đầu tiên,trong lòng tôi như sôi sục...rạo rực thèm khát...một cảm giác....Đáng để đặt dấu chấm lửng ở vị trí này...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tay tôi run,môi đã bắt đầu lắp bắp không thành lời....Nên chăng? - không nên chăng? Ước mơ cả đời con gái mình ấp ủ ,nay nó đang dần hiện ra ngay kia,chẳng lẽ mình mình sôi sục 1 sự ham muốn tột độ.Ôi tim ơi mày đừng như thế! Nào nào...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Và như định mệnh.Tôi đã đến với anh...không ngại ngần.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh nhìn tôi.Ánh mắt như chạm vào từng khóe mắt,từng kẽ môi nóng bỏng... hặt hai mắt trong nỗi lo sợ tột cùng,nhưng vẫn cảm giác rõ rệt trước mặt 1 khối đen đang lẩn nhẩn tiến về phía mình.Khí quyển mỗi lúc một no chưa từng thấy,sáng xuyên thủng màn đêm đến nỗi tôi nhìn được cả những sợi lông mi của chính mình đang vòng cung lên vầng trán căng rắt,xót ren mồ hôi...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
. Nhưng tất cả lại như tan biến khi bàn tay anh đặt nhẹ lên cơ thể tôi.Như một liều thuốc trấn an đầy hiệu nghiệm.Những giọt mồ hôi vương trên trán bây giờ lại bắt đầu tinh nghịch,đang bắt đầu liếm dần xuống cổ,luồn lách qua chân tóc...lăn tăn xuống ngực. Và cái sự bắt đầu của anh đã bắt đầu 1 cách nhẹ nhàng êm ái như thế...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Người tôi như nhũn ra,thời gian như bất tận,cho đến khi bất giác chạm phải 1 vật thể lạ đang dần áp sát vào cơ thể ...Môi mím chặt...2 hàm răng như siết vào nhau...cơ thể lại căng cứng như đã từng căng cứng...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
ÁH.Ấh.....Tiếng rít nhẹ chạy tọt qua kẽ răng đã làm xua tan đi bầu không khí ngột ngạt...ÔI MÁU... Trước cả cái cảm giác hoảng loạn khi nhìn thấy máu tuôn ra đó là cả 1 nỗi đau kinh hoàng...đau điếng! Đau đúng như cái chữ đau nó mang trên mình... " Anh xin lỗi...nào...một lần nữa em nhé...một lần nữa thôi...sẽ không đau nữa...Anh hứa là sẽ nhẹ nhàng và cẩn thận hơn...nào...thả lỏng đi em..."&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Vẫn chỉ là im lặng...má tôi lại nóng hực...ôi lại là nó...lại là 1 cảm giác cứng cáp,quệt ngang và...đâm vào...ôi nhưng lạ thay ở lần thứ 2 này...máu đã không còn rỉ ra...và cảm giác đau đã từ đó mà tan biến...Có lẽ cả 2 đã có sự phối hợp nhịp nhàng hơn và có lẽ...(lại có lẽ) mình cũng đã quen dần với cái vật lạ đáng ghét ấy...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Hít thở thật sâu lần cuối trước khi đứng lên để bước ra khỏi cái nơi đã từng giữ lại 1 ít máu của mình ấy...Nhìn vào gương,ôi mình lạ chưa này...khuôn mặt như có cái gì đấy khang khác...nữ tính hơn...hồng hào hơn...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đứng dậy ra về - rời khỏi - rời bỏ.....để lại phía sau 1 người đàn ông bình thường....bình thường như anh đã từng bình thường...Người đàn ông đã cùng tôi trải qua cái lần đầu tiên ấy... ..............&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ôi cái lần đầu tiên đi ...Bấm lỗ tai...Hic! Thèm có lỗ để đeo bông,bấm chán chê rồi giờ bỏ xó...chẳng đeo được gì vì phát hiện ra da mình bị dị ứng nữ trang...ặc ặc..Đúng là không cái dại nào bằng cái dại nào....&lt;br /&gt;&#13;
3&lt;br /&gt;&#13;
Ôi ! lần đầu tiên làm chuyện ấy, mình có cảm giác thất lạ. Ngay cả khi đã nằm xuống ngay cạnh anh ấy mà mình vẫn còn run.Mình sợ toát cả mồ hôi. Mặc dù anh ấy làm rất nhẹ nhàng, từ từ, nhưng mình vẫn có cảm giác đau nhoi nhói của lần đầu tiên.Rồi anh dúi vào tay mình hai cục tròn tròn, kêu mình phải nắn bóp nó. Ngộ quá...! Rồi thì cũng xong, anh từ từ rút cái đó ra khỏi người mình, cảm giác mới nhẹ nhàng và siêu thoát làm sao. Mình cảm thấy mãn nguyện. mặc dù có một chút máu bị rớm ra mép của nó....Mình thấy tự hào vì lần đầu đi hiến máu nhân đạo đó. bó dé. cứ tưởng......&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;</description><category>Góc cười</category><pubDate>04 Nov 08 09:26:14 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1354/2825/L%E1%BA%A7n%20%C4%91%E1%BA%A7u%20ti%C3%AAn%20trong%20%C4%91%E1%BB%9Di%20l%C3%A0m%20chuy%E1%BB%87n%20%E1%BA%A5y%20</guid></item><item><title>Mẹ điên</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1355/2824/M%E1%BA%B9%20%C4%91i%C3%AAn</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;Truyện dịch từ diễn đàn của báo điện tử Chinanews.com)&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
MẸ ĐIÊN" hay "VỪA ĐỌC VỪA KHÓC"...&lt;br /&gt;&#13;
(Bài viết của Trang Hạ)&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Khi tôi dịch "Vừa đọc vừa khóc" post dần lên blog, đã có những bạn ngồi lì trước màn hình máy tính chờ được đọc tiếp từng đoạn, từng đoạn tôi dịch. Thời gian tôi dịch online không dài, nhưng tôi thấy khi tôi post những dòng cuối cùng của "Vừa đọc vừa khóc", có nhiều người đang ngồi ở nhiều miền khác nhau, trước màn hình laptop hay trong quán cà phê Internet đã cùng lúc chảy nước mắt.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Khi đó tôi không quan tâm đến việc văn chương loại gì, văn chương của ai, tôi chỉ cần cảm thấy đọc rất hay thì sẽ dịch ra chia sẻ cho bạn đọc vào xem blog tôi, thế là OK. Văn chương mạng bản thân là một sự tự do tối cao. Trên mạng đầy rẫy chữ, hay thì được gọi là văn, còn lại toàn rác. Tôi chỉ làm việc đơn giản là giúp các bạn bới rác.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tôi nghĩ những truyện tôi chọn để bới cũng được nhiều bạn thích, như "Xin lỗi em chỉ là con đĩ", như "vườn Thất Lạc", như "Vừa đọc vừa khóc"... Tuy nhiên sau khi tình cờ phát hiện việc một người dịch nào đó của Việt Nam "sáng tạo" ra hẳn một nhà văn nước ngoài, tôi bắt đầu nghĩ nghiêm túc về việc: Đi tìm tác giả thật sự của các bài tôi dịch. Với một niềm tin tuyệt đối rằng, tất cả mọi sáng tác trên mạng đều có tác giả, chứ không phải tự nó đẻ ra. Và nữa, không nhà văn nào từ chối con đẻ của mình cả! Trừ phi đó là truyện do Cõi Thiên Thai đặt hàng!&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Thật sự là truy tìm nguồn gốc của một văn bản trên mạng vô cùng khó khăn, thậm chí không biết nó tên là gì, phải phán đoán bản gốc viết bằng tiếng Hoa giản thể hay phồn thể, xuất xứ từ BBS hay từ blog, thậm chí từ tâm lý thích "copy xoá nguồn bài" của các blogger để tìm kỹ những thời gian bài được post nhiều.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
... Tuy nhiên trong quá trình tìm kiếm, thử tất cả mọi từ khoá, sử dụng hầu hết mọi công cụ tìm kiếm của mạng tiếng Hoa, trình độ "sơ lốc hôm" của tôi đã đạt đến mức độ đủ thính để "đánh hơi" phương hướng. Và lần lượt các bài dịch trong blog của tôi đã được "trả lại tên cho em" với tên gốc của tác phẩm, tên tác giả thật sự của nó, thậm chí độ chính xác có thể lên đến mức cao nhất. Tôi hài lòng chứ. Mặc dù bạn đọc thì có thể nghĩ "truyện ai viết chả được". Và trong quá trình tìm kiếm, tôi đã thu lượm được bao nhiêu thông tin hay, tìm được các website văn học tiếng Hoa vô cùng phong phú, các kho sách vô tận có sẵn lời bình, như một tấm lọc chắc chắn để từ giờ, tôi không cần phải bới rác theo nghĩa thật sự nữa.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Lan man nhiều quá, giờ tôi muốn nói thêm về "Mẹ điên". Tôi rất bất ngờ vì đây là một câu chuyện gần như ghi lại những sự kiện có thật, được xếp vào dạng "tiểu thuyết ghi chép thật" (ký thực tiểu thuyết), nhân vật chính là gia đình người cậu của tác giả Vương Hằng Tích.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Vương Hằng Tích là người dân tộc, nhà nghèo đói, thất học, học gần hết THCS thì năm 1985 rời khu tự trị tỉnh Hồ Bắc ra đi kiếm việc khi 15 tuổi, làm mọi việc cửu vạn rồi đi học nấu ăn, tự mày mò viết văn, chủ yếu là viết tản văn, ghi chép, tự truyện lặt vặt. Năm 1998, Vương Hằng Tích được kết nạp vào hiệp hội nhà văn Hồ Bắc, là nhà văn mang thân phận "kẻ làm thuê công nhật" đầu tiên của Hồ Bắc. Năm 1999, anh cũng được tuyên dương là một trong mười lao động trẻ xuất sắc của tỉnh Hồ Bắc, và sau đó, anh rời dao thớt cùng bếp lò để được ngồi vào một văn phòng làm biên tập viên, thật sự là vinh hạnh mà Vương Hằng Tích (VHT) không thể ngờ tới.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
"Mẹ điên" chính là mợ (vợ của cậu) của VHT. Cậu VHT hơi bị lẩn thẩn, vừa nghèo vừa xấu vừa dốt, mãi không có vợ. Mợ không rõ từ đâu dạt tới, mợ vừa câm vừa điên, về làng rồi thành mợ của VHT. Nhưng mợ điên ăn rất nhiều, cơn điên tới thì đổ cơm vào thùng rác, hay bị mẹ chồng mắng, có lần mợ điên bị mẹ chồng (bà ngoại của VHT) đánh đau quá, đã cầm dao chém mẹ chồng gần chết. Rồi mợ điên đẻ con trai, nhưng đêm ngủ đè chết con, nên bị cả nhà đuổi đi. Từ đó, trên hòn đá đầu thôn, có một con điên cứ ngồi trên hòn đá đầu mộ, khóc ti tỉ cho đứa con đã chết.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
"Mẹ điên" trong đời thật đã lưu lạc khắp nơi, tổng cộng làm vợ cho mấy nhà, mỗi lần đều đẻ ra được một thằng con trai xong bị nhà đó đuổi đi. Mỗi lần bị đuổi "mợ điên" đều qùy khóc mãi trước cửa nhà người ta, không chịu đi. Sau đó vài năm, "mợ điên" muốn gặp những đứa con mình đã sinh ra, nhưng đều bị mấy gia đình kia đuổi đi không cho gặp. Kết cục, có lần quá đói, hái đào dại ăn, "mợ điên" nhà VHT ngã chết dưới khe núi, được người quanh đó chôn qua loa.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Rồi sau đó, cậu của VHT cũng chết, năm 2004 lễ thanh minh, VHT về quê thắp hương cho cậu mình, mới có người chỉ cho, cách đó không xa có mộ của mợ. Nhìn thấy hòn đá bé tẹo đánh dấu, VHT nói, mình đã khóc như mưa vì hồi tưởng lại hình dáng của cậu và mợ ngày còn sống. Những đứa con của mợ điên rải rác vài thôn quanh đó cũng đã thành những chàng trai hai mươi tuổi. Tuy nhiên, trong số đó, ngay cả những đứa có học hành đến nơi đến chốn cũng không thèm đếm xỉa đến mẹ mình. Vào giây phút đó, đầu óc VHT đầy chặt những xung động đòi phải viết, anh nhất định phải viết để ghi chép lại cuộc đời này.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
VHT mới ngoài 30, cho biết, mình chỉ ghi lại những gì đã thấy vào văn. Trong tương lai, đã có rất nhiều nhà xuất bản Trung Quốc đặt hàng anh viết "Mẹ điên" thành một tiểu thuyết, năm 2005, vở kịch nói "Mẹ điên" chuyển thể từ truyện ngắn của Vương Hằng Tích do Nhà hát kịch Quảng Đông dàn dựng đã mang vở kịch lên tận Bắc Kinh biểu diễn.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
VHT cho biết, mỗi ngày dùng google có thể thấy thêm cả trăm mạng đăng truyện ngắn này của anh, nhưng không ai chịu đăng tên tác giả, nên rất nhiều người hoàn toàn không biết anh chính là người viết ra truyện này. Ngoài ra, có rất nhiều người "đạo" cốt truyện này để sáng tác ra những truyện ngắn truyện dài khác tương tự, khi gửi bản thảo đi, nếu gặp phải biên tập viên tinh tường, đều bị "mắng" và từ chối bản thảo.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tôi cũng thu lượm đó đây vài bức ảnh về vở kịch này để mọi người hình dung. Riêng tôi, thật sự là tự nhìn lại mình, có học có hành mà vẫn đòi hỏi cha mẹ quá nhiều thứ, cá nhân tôi luôn oán trách gia đình không giáo dục dạy dỗ tôi đến nơi đến chốn, làm tôi ra đời thành thứ quái thai dở quê dở tỉnh, vừa nhẹ dạ vừa khó tính vừa bốc đồng. Ngoài ra tôi xưa nay chả ghen tị với ai giàu ai đẹp, tôi chỉ ghen tị với những cô gái được gia đình dạy dỗ đến nơi đến chốn về ăn ở trong đời. Thế nhưng dịch truyện này thì giật cả mình nhìn lại, thấy có những người họ hoàn toàn không được nhận gì từ gia đình, trừ cái ác, cái bẩn thỉu, cái rủi ro hèn kém, mà cái Ác cái xấu xa không đè được bản tính Thiện của họ. Tôi tự mình cảm thấy ngại ngùng với bản thân mình.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chắc chắn ai đọc xong cũng ghê sợ cái nhẫn tâm, nghèo đói, vô tri, cùng cực bản năng trong truyện. Nếu mình biết thế rồi tránh để gia đình mình sau này phải khổ, thế là tốt quá rồi còn gì.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Trang Hạ&lt;br /&gt;&#13;
12/12/2006&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
(Bài viết của Trang Hạ)
&lt;/p&gt;</description><category>Góc văn thơ</category><pubDate>04 Nov 08 09:24:45 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1355/2824/M%E1%BA%B9%20%C4%91i%C3%AAn</guid></item><item><title>Bát canh nước trong rau biếc, stầm _(Trung Quốc)</title><link>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1355/2823/B%C3%A1t%20canh%20n%C6%B0%E1%BB%9Bc%20trong%20rau%20bi%E1%BA%BFc%2C%20st%E1%BA%A7m%20_%28Trung%20Qu%E1%BB%91c%29%20</link><description>&lt;hr/&gt;&lt;p&gt;Anh mở cửa rồi nhìn sang phòng khách, không thấy chị ở đó. Anh mỉm cười, đi vào bếp, quả nhiên chị đang đảo cơm trong nồi. Anh ngửi thấy mùi cơm thơm, rất thơm. Điều lạ là ở nơi khác, hầu như anh chưa ngửi thấy mùi cơm thơm như thế bao giờ.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh rửa tay, ngồi vào bàn ăn. Chị bưng lên hai đĩa nhỏ có hoa xanh, một đĩa đựng mười mấy con ốc hạt mít, một đĩa đựng rau non mỡ, trong trong. Cuối cùng chị bưng lên một âu sành nhỏ, đây mới chính là món anh mong chờ nhất. Lập tức anh mở nắp âu ra xem, trong đó có trắng có xanh, có đỏ, trông thật vui mắt.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh tự múc trong âu ra nửa bát canh. Nước canh trong, không có váng mỡ, xanh là rau cải, trắng là đậu phụ, lại còn dăm ba hạt câu kỷ đỏ. Mùi vị canh tuyệt hảo, bảo chay tịnh thì lại rất đậm đà, bảo đậm đà thì lại rất thanh đạm, bảo thanh đạm thì lại rất ngọt ngào. Bát canh chẳng khác gì có đoá phù dung nổi trên mặt nước trong, đầy vẻ thiên nhiên. Chỉ húp một ngụm thôi đã thấy các giác quan bị tê liệt cả một ngày bỗng dưng thức tỉnh, vẻ mặt anh cũng biến đổi theo. Dường như vỏ bọc mỏng trên mặt đã bị vỡ tan, tất cả các thớ thịt, tất cả các nếp nhăn đều duỗi ra... thật là một món canh ngon tuyệt! Nó khác hẳn các bữa tiệc anh phải thù tiếp - tiệc công việc. Loại tiệc như thế không bao giờ có cơm. Lúc nào cũng quá nhiều chất béo, quá nhiều vị nồng cay làm cháy cả cổ, lưỡi hầu như tê dại.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh húp liền hai bát canh rồi mới ăn cơm, cứ một con ốc hạt mít lại một gắp rau, một đằng béo, một đằng giòn, đều là những món trôi cơm. Bát cơm hết veo lúc nào cũng chẳng hay, nhưng anh không xới thêm mà chỉ nhấm nháp một lưng canh nữa, sau đó anh đặt bát xuống, mỉm cười với chị:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Em nấu sao được món canh này? Ai cũng bảo tiệm ông Vương Già có món canh ngon, nhưng theo anh thì canh ở tiệm ấy cũng không ngon bằng canh nhà nấu.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Nói ra thì... Kỳ thực rất đơn giản, nhưng phải có lòng kiên trì.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Sau này nhiều lần anh thấy luyến tiếc cuộc sống lúc đó. Cuộc sống thật yên bình. Cảm giác thật tuyệt khi ngồi vào bàn ăn đợi vợ bưng chiếc âu sành lên, màu sắc đẹp mắt khi mở nắp âu ra.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh đã kết hôn mười bảy mười tám năm rồi. Vợ anh là bạn thời học đại học, là mối tình đầu. Ra trường hai năm, họ làm lễ cưới và chẳng bao lâu đã có con. Thằng bé chẳng những học vào loại ưu mà còn rất xinh trai, bởi vì chị là hoa khôi của trường, chẳng cần trang điểm cũng đáng yêu. Vì thế nên anh không dễ bị sắc đẹp đàn bà làm kinh động. Vả chăng anh cũng biết sắc đẹp của phụ nữ bây giờ phần lớn nhờ vào mỹ phẩm.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhưng sự xuất hiện của Đô Đô là một việc hoàn toàn bất ngờ. Lúc đầu anh thấy đó chỉ là cô bé còn chưa trút bỏ được vẻ ấu trĩ, như một bình hoa thuỷ tinh, đẹp và trong suốt, chỉ để ngắm chứ không dùng được bao lâu. Tới khi nhận ra ý đồ của cô bé, anh còn cảm thấy buồn cười. Nếu không phải là nhân viên của anh, cô bé đáng gọi anh bằng chú. Đương nhiên anh cũng thầm lấy làm thích thú. Cô bé chẳng những xinh đẹp mà gia đình cũng không xoàng. Cha là luật sư nổi danh, mẹ là bác sĩ nổi tiếng, gia đình vốn định cho cô sang Đại học Cambridge du học. Một cô bé như thế mà gần gũi đàn ông thì...&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Lúc đầu anh thật sự không hề để ý vì cho rằng Đô Đô chỉ bốc đồng nhất thời, hơn nữa anh không thể phá hoại gia đình của mình. Nhiều năm nay, vợ anh xin nghỉ công việc dạy học ở một trường trung học mà chị đang làm rất tốt, chuyên tâm ở nhà giúp chồng, dạy con. Một phụ nữ ngoài bốn chục tuổi, không có sự nghiệp, cũng không có bạn bè, chị sẽ sống sao đây? Huống hồ rất nhiều đàn ông bây giờ sau khi thành đạt đều tìm thú vui mới, bỏ mặc người vợ kết tóc xe tơ. Anh không muốn mình cũng là hạng đàn ông tầm thường. Nhưng con gái thời nay chỉ thích làm theo ý mình. Các cô muốn gì là vừa khóc vừa gào đòi chết. Bình hoa thuỷ tinh Đô Đô vì yêu anh vô vọng nên đặt mình trên vách đá thẳng đứng. Cuối cùng anh đành phải giơ tay đỡ lấy cô ta.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh không về nhà ăn cơm nữa. Sau đó cả đến tối cũng không về. Anh bảo anh quá bận, sau đó lại nói anh muốn ở một mình cho yên tĩnh. Chị im lặng hồi lâu. Cuối cùng chị bảo:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Thôi thế này vậy, khi nào anh muốn về thì gọi điện.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh không thích thuê nhà, bảo phải mua một căn hộ trang bị đầy đủ, đồng bộ, từ đồ đạc đến đồ điện. Đô Đô lại không thích, cô bảo kiểu nhà như thế không có phong cách. Cuối cùng cô đưa anh về ở nhà cô. Đô Đô một mình ở căn hộ hai phòng ở, một phòng khách do cha mẹ mua cho. Cô tự trang trí lấy, một phong cách gọn nhẹ, hiện đại nhưng lại là kiểu còn tốn tiền hơn cả bài trí hoa lệ.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Tình yêu mới, nhà ở mới, không khí mới, điên cuồng mới, cả anh cũng thấy mình như đổi mới. Mấy tháng trời qua đi như có cánh bay. Cũng có lúc cả hai thấy đói. Anh là nhân vật của một nửa công chúng, không thể đi ăn hàng ngày ở tiệm, Đô Đô đành phải gọi các tiệm mang đồ ăn tới nhà. Món ăn đưa đến không có canh, họ có lúc uống thay bằng trà Ô Long đóng hộp và thường xuyên hơn là uống Côca Côla.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Dần dần bữa ăn trở thành công việc khổ sai, bởi các món đưa đến trở nên khó nuốt, hơn nữa anh còn phải che giấu, bởi chỉ cần anh tỏ ra không vừa ý là Đô Đô nói ngay: "Em biết anh lại nhớ cuộc sống trước kia rồi chứ gì? Anh thấy hối thì cứ nói toẹt ra đi!".&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chẳng ngờ một hôm, vừa vào qua cửa, anh đã nhìn thấy khuôn mặt ửng hồng vì hưng phấn của Đô Đô. Đô Đô kéo anh vào bếp. Trong bếp là cảnh một siêu thị thu nhỏ sau cơn động đất. Mọi thứ đều rối loạn, cả đến mái tóc của Đô Đô cũng dính một thứ gì đó vàng vàng như mỡ. Tất bật một lúc lâu rồi Đô Đô cũng làm xong. Anh làm ra vẻ không do dự xúc món xúc xích Viên sốt cà chua thêm mười mấy thứ gia vị khác nữa. Ăn xong, anh nói: "Từ nay không cần phải nhiêu khê đến thế. Người giỏi làm cơm thì cho dù chỉ có canh nước trong cải biếc, ăn vào đã thấy sướng!".&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Dứt lời, anh lập tức nhận ra mình đã nói một câu không nên nói.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
    * *&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Khi tiếng chuông cửa vang lên, trong một giây, chị tưởng anh trở về, nhưng chị hiểu ngay là không phải. Chị mở cửa, một cô gái trẻ đứng ngay trước mặt chị, da trắng nõn nà. Chị thầm hỏi bằng ánh mắt, cô bé nói: "Em là Đô Đô, bạn của chồng chị!".&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chị hiểu ra ngay. Đô Đô muốn tìm một tình cảm nào đó biểu hiện trên nét mặt chị nhưng không hề có. Cô ấy đi vào đề:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Hôm nay em đến đây, một là muốn thấy chị là người như thế nào, hai là muốn được chị cho ăn cơm chị nấu. Anh thường khen chị nấu món đơn giản nhất cũng thành được món ngon nhất nên em tò mò.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chị dường như cảm thấy khó nghĩ, lát sau mới nói:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Thế thì cô ăn tạm bữa cơm xoàng vậy.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chị dọn ra một bát cơm, hai đĩa thức ăn nhỏ và một cái âu sành. Đô Đô mở âu sành, múc một bát canh, húp một ngụm rồi chẳng cần suy nghĩ đã reo "Oa!". Cô ngờ vực nhìn chị:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Đây chính là món canh nước trong rau biếc hay sao?&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Anh ấy gọi như thế! - Chị đáp.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Chị có thể cho em biết canh này nấu như thế nào không?&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chị dường như khẽ trút một tiếng thở dài, sau đó mới nói:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Phải chuẩn bị nhiều thứ đấy. Sườn ngon, giămbông Kim Hoa, gà cỏ Tô Bắc, tôm tươi Thái Hồ, măng núi Mạc Can, sò tươi, nấm hương, đến mùa cua thì mua cua hồ Dương Trừng, chặt làm đôi, cho tất cả vào âu đun nhỏ lửa chừng ba bốn giờ. Nước một lần phải đổ cho đủ, không cho muối, bột nêm. Hầm xong, vớt tất cả bã ra, cả những vụn bã nhỏ cho nước thật trong. Lúc gần ăn mới thả đậu phụ, rau cải, những thứ này có thể hút hết váng mỡ.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đô Đô hít vào một hơi dài. Đây chính là món canh được gọi là "nước trong rau biếc" sao? Lòng dạ người phụ nữ này mới sâu lắng làm sao! Còn người đàn ông kia nói mà chẳng hiểu gì hết. Hàng ngày được hưởng thụ món ngon như thế mà anh lại cho rằng đó là món đơn giản nhất, dễ làm nhất? Chính trong giây phút đó, Đô Đô sâu sắc hiểu ra người phụ nữ ấy. Cô cũng hiểu ra trên thế giới này, giữa tình yêu này và tình yêu kia khác xa nhau biết mấy!&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chị nhìn Đô Đô, cười khoan dung rồi hỏi:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Cô có thể vì anh ấy mà nấu như vậy không?&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Đô Đô ngoẹo đầu, nghiêm túc suy nghĩ rồi đáp:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Em có thể làm như vậy, nhưng không cần nữa rồi.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Một tháng sau. Chiều muộn, như thường lệ chị ở trong bếp. Chuông cửa bỗng reo vang, chị mở cửa, bất ngờ lại là anh. Chị ngẩn ra, buột miệng hỏi:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Sao thế? Quên không mang chìa khoá à?&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh cảm thấy như trút được gánh nặng, xác định mình có thể rửa tay ngồi vào bàn ăn được rồi. Chị bưng lên một khay to. Chứ không mang thành nhiều lần như trước. Trên khay có hai bát cơm, hai đĩa nhỏ thức ăn và một cái âu sành. Đó là thứ anh nhớ nhung nhất. Không chờ được, anh mở nắp âu, múc ra lưng bát canh. Vẫn có xanh, đỏ, trắng, vẫn là màu nước trong vắt, không có váng mỡ. Anh hấp tấp hút một ngụm, chỉ một ngụm ấy là đã biến sắc mặt.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Canh gì thế này? - Anh không dám nhổ ra.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Chị nếm một ngụm rồi nói:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Nước trong rau biếc thì chỉ có thế này thôi.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Anh đặt thìa xuống xét nét nhìn chị. Chị không nhìn anh, thản nhiên ăn cơm. Anh không ăn, châm một điếu thuốc. Chị không hề nhìn anh lấy một cái. Ăn xong miếng cuối cùng, chị thu hết bát đĩa vào khay, sau đó mới nhìn thẳng vào anh nói:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Nhà ta sau này có thể phải thuê một người giúp việc theo giờ. Em tìm được việc rồi mà việc nhà lại nhiều như vậy.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Em đi làm? Làm gì? - Anh kinh ngạc hỏi.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Anh quên rồi à? Em vốn là một cô giáo.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Ngụm canh khó nuốt vừa nãy dường như cuộn lên trong ruột, anh buột miệng hỏi:&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
- Việc lớn như thế sao không bàn với tôi? Em bây giờ sao thế? - Vừa hỏi xong, anh đã thấy hối. Người đuối lý là anh.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Nhưng chị không nói gì thêm, chỉ nhìn anh một cái. Cái nhìn ấy khiến anh bắt đầu nhận ra mình thật ngu xuẩn.&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
Phạm Tú Châu trích dịch&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;br /&gt;&#13;
&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/p&gt;</description><category>Góc văn thơ</category><pubDate>04 Nov 08 09:23:24 GMT</pubDate><guid>http://maylangthang.mylivepage.com/forum/1355/2823/B%C3%A1t%20canh%20n%C6%B0%E1%BB%9Bc%20trong%20rau%20bi%E1%BA%BFc%2C%20st%E1%BA%A7m%20_%28Trung%20Qu%E1%BB%91c%29%20</guid></item></channel></rss>
